Nhiều người cho rằng những vết cắn, vết xước do vật nuôi gây ra chỉ là tổn thương ngoài da và không đáng lo. Tuy nhiên, nếu vết thương bị nhiễm bẩn hoặc không được xử trí đúng cách, vi khuẩn Clostridium tetani có thể xâm nhập và gây bệnh uốn ván.
Bệnh uốn ván có thể gây cứng hàm, khó há miệng, khó nuốt, cứng cơ, co thắt cơ. Khi bệnh tiến triển nặng, người bệnh có thể xuất hiện co giật toàn thân, khó thở, thậm chí đe dọa tính mạng.
Mới đây, Bệnh viện Việt Nam – Thụy Điển Uông Bí tiếp nhận và điều trị một trường hợp người bệnh nữ 86 tuổi mắc uốn ván sau khi bị gà mổ khoảng 10 ngày trước. Khi nhập viện, người bệnh xuất hiện các triệu chứng cứng hàm, khó nuốt, ăn uống khó khăn – những biểu hiện điển hình cần lưu ý của bệnh uốn ván. Hiện người bệnh đang được theo dõi và điều trị tại bệnh viện.
Trường hợp trên là lời cảnh báo về việc không nên chủ quan với những vết thương tưởng chừng đơn giản. Bất kỳ vết thương nào làm tổn thương da, đặc biệt khi có nguy cơ nhiễm bẩn, đều cần được xử trí đúng cách và đánh giá nguy cơ uốn ván.
Các bác sĩ khuyến cáo, khi bị thương do động vật, vật sắc nhọn hoặc các vết thương có nguy cơ nhiễm bẩn, người dân cần nhanh chóng rửa sạch vết thương dưới vòi nước sạch, loại bỏ dị vật nếu có và đến cơ sở y tế để được kiểm tra, xử trí.
Tùy thuộc vào đặc điểm vết thương và lịch sử tiêm chủng của từng người, bác sĩ có thể chỉ định tiêm vaccine phòng uốn ván và/hoặc huyết thanh kháng độc tố uốn ván. Việc dự phòng đúng chỉ định và đúng thời điểm có ý nghĩa quan trọng trong phòng ngừa bệnh.
Các bác sĩ cũng khuyến cáo người dân không nên đánh giá mức độ nguy hiểm chỉ dựa vào việc vết thương lớn hay nhỏ. Khi bị động vật cắn, cào, mổ hoặc gây trầy xước da, cần chủ động xử trí vết thương và kiểm tra tình trạng tiêm phòng uốn ván để hạn chế nguy cơ mắc bệnh.